Saturday, 29 August 2015

ĐẠO ĐỨC NGHỀ PHÓNG VIÊN, NHÀ BÁO


  • Bài viết này được đúc kết lại từ bộ phim Hàn Quốc “Cô bé người gỗ Pinocchio”

Đạo đức phóng viên (nhà báo) rất quan trọng. Lời nói và bài viết của họ như con dao hai lưỡi, có thể đem đến lợi ích cho người, nhưng cũng có thể hại mình, hại người và ảnh hưởng đến đài truyền hình, tòa báo. Vậy như thế nào là một phóng viên (nhà báo) chân chính thật thụ ?Người phóng viên (nhà báo) chân chính thật thụ là người:

  • Phải chứng minh được những điều mình nói. Không đi chứng thực những điều nghe xung quanh, đó không phải là tin tức mà là rác lá cải.
  • Đó là một phóng viên phải biết bảo vệ và phục vụ nhân dân, quần chúng. Tin tức là để phục vụ lợi ích cho nhân dân.
  • Cần có tinh thần của một phóng viên thật thụ đến lúc chết. Không vì lý do gì mà thay đổi, dao động hoặc bị mua chuộc.
  • Luôn hỏi, nói và viết những gì mà người dân và toàn thế giới muốn nghe và sẽ quan tâm.
  • Sự thật dù là tốt hay xấu, họ chỉ muốn cả thế giới biết đúng như vậy thôi.

Người phóng viên (nhà báo) không nên:

  • Tường thuật những việc không chắc chắn, chưa xác minh mà chỉ là giả dụ.
  • Nói sai sự thật hoặc những điều chỉ nghe mà chưa được xác minh.
  • Không phỏng đoán, nghi ngờ không chứng cớ, không bằng chứng cụ thể.
  • Đưa tin sai sự thật là tự hủy hoại mình, hại dân, phá hoại gia đình người khác, phá hoại đài truyền hình hoặc tòa báo.
  • Hỏi những câu hỏi thâm độc, chăm chọc, phê phán, đã kích, cay nghiệt,...
  • Bóp méo, phóng đại thông tin, vu khống, chuyển hướng sự thật sang đổ lỗi cho người khác để họ gánh tội dùm người khác.
  • Bị ám ảnh quá nhiều đến việc trả thù riêng hoặc chỉ lo tìm cách đổ lỗi cho người khác khiến cho mình chỉ muốn thấy những điều mình muốn thấy, cứ đào bới điều tra như là mình biết rõ mọi việc và cuộc sống của người khác. Điều này sẽ dẫn đến mắc sai lầm liên tục hết lần này đến lần khác và càng lún sâu, trở thành một phóng viên thâm độc chỉ biết trả thù, hạ gục, hãm hại cuộc đời người khác. Tư tưởng chủ quan, bị giam hãm,... không chịu thoát ra. Do vậy tìm cách trả thù hay đem lòng oán giận sẽ không giải quyết được gì.
  • Hỏi những câu hỏi đương nhiên.
Tuy nhiên vẫn phải chú ý:

  • Phóng sự đưa đến những kết quả ảnh hưởng đến đời tư của người khác thì coi chừng bị gây thù, chuốc oán, oán ghét, coi chừng bị cảnh báo, trả thù,... do vậy phải biết khéo léo và cẩn thận.
  • Dù là nói lên sự thật, nhưng phải nhận thức rõ mức độ nguy hiểm của nó. Không phải khi nói lên sự thật là luôn luôn đúng. Không khéo vẫn có thể dẫn đến những bi thương không lường trước được, khiến cho nạn nhân cửa mất nhà tan, gia đình ly tán. Do vậy, người phóng viên phải biết nhận thức được giá trị lời nói của mình và mức độ nguy hiểm của lời nói.
  • Bất kể bạn đang tìm cách che dấu một điều gì đó, trước sau gì bằng cách nào đó chúng sẽ được phát hiện một cách ngẫu nhiên. Sự dối trá làm cho con người phiền não, hối hận và đau khổ. Do vậy hãy sống thành thật.
  • Hạnh phúc có được do lừa dối, nói không đúng sự thật sẽ luôn có kết thúc nhanh.
  • Hãy luôn đối mặt bằng sự thật.
    Khi một phóng viên nói không đúng sự thật thì chính họ sẽ phải tự trả lời những câu hỏi sau:
  • Tại sao người ta không tin mình khi mình đang nói sự thật. Vì tôi là kẻ dối trá.
  • Tại sao chính mình lại không tin bản thân mình ? Vì mình đã nói dối quá nhiều.
  • Mình có tin chắc mình là một phóng viên thật sự không? Không